NHÀ GỖ 2018 - MỘT KÝ ỨC KHÓ QUÊN
Căn nhà này được dựng lên không phải chỉ bằng vật liệu, mà bằng từng ngày tự mình đứng đó, xếp từng viên gạch, chỉnh từng chi tiết, làm từng thứ nhỏ nhất cho đến khi không gian thành hình.
Gỗ không chỉ là vật liệu, mà là thứ giữ lại cảm giác ấm, giữ lại những khoảnh khắc rất thật của một người đã làm nó bằng tất cả sự tập trung và kiên nhẫn.Ánh sáng đi qua khung cửa, chạm vào bàn ăn, rơi xuống sàn…mọi thứ diễn ra đúng như cách nó được hình dung từ đầu — không phô trương, không ồn ào, chỉ đơn giản là một nơi để sống.
Nhưng không phải công trình nào làm ra cũng được đón nhận theo cách nó xứng đáng. Có những khoảng cách không nằm ở kỹ thuật hay thẩm mỹ, mà nằm ở cách mỗi người nhìn nhận một không gian sống. Căn nhà này, vì vậy, trở thành một ký ức. Không phải là ký ức của sự thất bại, mà là ký ức của một giai đoạn mình đã làm nghề bằng tất cả những gì mình có — cả sức, cả thời gian, cả niềm tin.
Và đôi khi, giá trị lớn nhất của một công trình
không phải là nó tồn tại bao lâu, mà là nó đã dạy cho người làm ra nó điều gì sau tất cả.