NHÀ HÀNG MÓN HUẾ TY 2018

Có những không gian không cố gắng gây ấn tượng bằng sự phô trương, mà chọn cách chạm vào cảm xúc bằng sự tinh tế. Công trình này được định hình theo một “mood Huế” rất rõ: trầm – ấm – nhẹ, nhưng không cũ. Không phải Huế hoài niệm theo kiểu sao chép, mà là Huế được chắt lọc lại bằng ngôn ngữ hiện đại. Những mảng lam họa tiết gợi ký ức cung đình, nhưng được tiết chế để không nặng nề.Đèn mây tre thả thấp, ánh sáng vàng ấm phủ đều không gian – không chỉ để chiếu sáng, mà để tạo cảm giác “ở lại lâu hơn một chút”. Gương tròn viền thô, vật liệu gỗ, mây, vải… tất cả đều được chọn có chủ đích để giữ một hệ ngôn ngữ nhất quán, không bị lạc tone.

Cái khó nhất ở đây không phải là decor, mà là giữ được tỷ lệ và nhịp điệu không gian trong một mặt bằng hẹp: làm sao để khách bước vào không thấy chật, ngồi xuống không thấy gấp, và nhìn đâu cũng có một điểm dừng vừa đủ. Đó là thứ không thể “làm lại cho giống” nếu không hiểu bản chất. Đáng tiếc là, một không gian được làm bằng sự cân nhắc kỹ lưỡng đến từng chi tiết như vậy… lại chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian rất ngắn. Nhưng thật ra, thời gian hoạt động không nói lên giá trị của công trình. Cái còn lại vẫn là cách nó đã được tạo ra – và cách nó khiến người ta nhớ.

Previous
Previous

LEGO HOUSE

Next
Next

THE WOOD HOUSE